• This is slide 1 description. Go to Edit HTML of your blogger blog. Find these sentences. You can replace these sentences with your own words.
  • This is slide 2 description. Go to Edit HTML of your blogger blog. Find these sentences. You can replace these sentences with your own words.
  • This is slide 3 description. Go to Edit HTML of your blogger blog. Find these sentences. You can replace these sentences with your own words.
  • This is slide 4 description. Go to Edit HTML of your blogger blog. Find these sentences. You can replace these sentences with your own words.
  • This is slide 5 description. Go to Edit HTML of your blogger blog. Find these sentences. You can replace these sentences with your own words.

Thứ Sáu, 4 tháng 11, 2016

Cách Làm Sang Da Tự Nhiên Cho Bé

Cách Làm Sang Da Tự Nhiên Cho Bé là tập hợp những phương pháp và cách thức làm trắng da một cách tự nhiên hay nhất cho các bậc cha mẹ giúp trẻ có được một làn da trắng, sáng và đẹp tự nhiên. Cách Làm Sang Da Tự Nhiên Cho Bé rất ý nghĩa và bổ ích đối với chúng ta vậy hum nay các bạn hãy cùng chúng tôi đọc và tìm hiểu những Cách Làm Sang Da Tự Nhiên Cho Bé này nhé.

Cách Làm Sang Da Tự Nhiên Cho Bé


Cách Làm Sang Da Tự Nhiên Cho Bé

Lưu ý: Tất cả các phương pháp dưới có thể áp dụng cho cả bé sơ sinh, tuy nhiên phải thử trước trên một vùng da nhỏ xem bé có bị dị ứng hay không trước khi dùng.

Nghệ và sữa đông

Trộn nghệ với sữa đông (loại sữa đã được làm chua, tách nước như khi làm pho mai). Đắp cho bé khoảng 20 phút rồi rửa sạch bằng nước ấm.

Cà chua

Nghiền cà chua. Bôi mặt và toàn thân cho bé, xoa nhẹ nhàng khoảng 10 đến 15 phút rồi rửa sạch.

Dầu dừa

Hãy dùng dầu dừa mát xa cho bé thay vì dầu oliu bởi dầu oliu có thể làm da em bé đen hơn. Dầu dừa sẽ giúp duy trì độ ẩm, tăng cường độ đàn hồi và làm trắng da tự nhiên cho bé.

Nghệ  và củ cải đường

Nghiền củ cải đường, trộn với bột nghệ. Bôi cho bé và xoa nhẹ nhàng khoảng 10 đến 15 phút trước khi tắm.

Dầu dừa và nghệ

Trộn dầu dừa với nghệ. Bôi mặt và toàn thân cho bé. Mát xa khoảng 10 phút và để nguyên khoảng 30 phút rồi tắm cho bé.

Nước khoai tây

Ép nước khoai tây để bôi cho bé, để khoảng 15 phút sau đó xoa nhẹ nhàng và tắm sạch cho bé
Thư Viện Sách Online chúc các bậc cha mẹ học được cách làm sáng da cho trẻ một cách tự nhiên.

Thứ Năm, 3 tháng 11, 2016

Ông Tướng Gày

Ông Tướng Gày lầ một câu chuyện hay và ý nghĩa đối với tất cả chúng ta. Đọc truyện Ông Tướng Gày chúng ta sẽ hiểu được nhiều điều như biết vươn lên trong cuộc sống, không chịu khuất phục trước số phận để có được một cuộc sống mới tốt đẹp hơn, hạnh phúc hơn. Truyện cũng như một lời nhắn nhủ với chúng ta rằng ở đời chỉ cần cần cù chịu khó thì không gì là không làm được và sẽ được đền đáp xứng đáng. Hôm nay các bạn hãy cùng Thư Viện Sách Online chúng tôi đọc và tìm hiểu câu truyện đầy ý nghĩa này nhé.
Anh Chàng Nghèo Khổ


Nội Dung Truyện Ông Tướng Gày

Truyện kể rằng ngày xưa có một anh thợ rừng lực lưỡng khoẻ mạnh. Cái rìu cái búa thông thường anh cầm lỏng tay, phải thuê thợ rèn đánh to bằng hai bàn tay xoè, dùng mới vừa sức. Cây gỗ to bằng thân người, anh chỉ đẵn bốn nhát là xong; còn những cây cổ thụ to bằng bánh xe trâu, bằng cái nong, cái nia, anh chặt một ngày cũng được vài mươi khúc. Tính ra số gỗ anh đẵn được, từ ngày mới biết vác rìu vào rừng đến giờ, cũng đủ dựng nhà cho ba làng, bảy xóm, chín mười ngôi đền, ngôi miếu. Nhưng ngôi nhà vợ chồng anh thì chỉ vừa lọt cái giường, chiếc chiếu. Ngôi nhà thấp đến nỗi anh ra vào thì đầu đụng nóc, vai chạm kèo. Vì nhà anh quá nghèo, vợ lại hay ốm đau, nên đẵn được bao nhiêu gỗ anh đều phải bán rẻ mới kịp mua thuốc cho vợ, mua gạo cho mình. Vì vậy người vợ thường phàn nàn:
– Mình có đốn hết gỗ trong rừng cũng chẳng “đủ” làm một cái nhà ba gian
Người thợ rừng cũng biết đời mình không sao tránh khỏi điều vợ lo. Nhưng không có cách nào thoát được cảnh bữa sáng lo bữa chiều. Lúc vợ có chửa được bảy tháng, anh thợ rừng đi đốn gỗ về đóng cho vợ một cái giường. Cây gỗ không to, anh mới chặt ba nhát búa mà nó đã chuyển mình sắp ngã. Không may, một luồng gió thổi đến rất mạnh, cây gỗ ngã trái chiều. Anh thợ rừng tránh không kịp, bị gỗ đè gẫy cả hai tay. Thế là mọi việc đều đổ lên đầu người vợ ốm, đang có mang. Chị chạy khắp đầu làng cuối xóm vay mượn về nuôi chồng. Nhưng bạn nghèo thì không có, còn người có của thì chẳng thương người nghèo. Vợ người thờ rừng phải ra sông bắt hến nuôi chồng bữa cháo bữa rau. Nước sông khá sâu, chị phải ngâm mình dưới nước cả ngày mới bắt được một bữa hến.
Một hôm, trời mưa trên nguồn rất lớn, chị đang lăn ngụp giữa sông thị nước nguồn về cuốn chị đi. May sao, chị vớ được một cây chuối lở gốc trôi giữa dòng mới thoát chết, nhưng về đến nhà thì chị đẻ. Nhà anh thợ rừng càng khổ cực hơn, chồng không làm gì được, vợ ốm nặng, đức con trai đẻ thiếu tháng không lúc nào được bú no sữa mẹ vì thế thằng bé trở nên gày gò, ốm yếu mãi đến năm mười bảy tuổi mà người khẳng khiu như cái gậy, xương bọc da, đầu gối to hơn bắp đùi. Khi ngồi đầu gối cao quá vai, tóc trên đầu thưa như lông chân, người lùng nhùng, khi đã ngồi xuống rồi thì không muốn đứng lên. Vợ chồng anh thợ rừng thương con, nên dù nhà nghèo nhưng không bắt con làm gì. Họ đặt tên cho con là Gầy.
Một hôm, Gầy cầm cần câu ra sân ngồi dưới một gốc cây sung câu cá. Gặp hôm cá cắn, mới vừa ngồi  mà Gày đã câu được mấy con cá to. Đói ăn đã lâu, thấy mấy con cá tươi ngon, Gày liền lấy củi nhóm lửa tại gốc sung nướng cá ăn. Lúc ấy mặt trời lên được nửa buổi, gió thổi mạnh hắt bóng ngọn lửa xuống dòng sông, một con cá con ở dưới nước vọt lên nhìn, bị con chim bói cá rình trên cây đớp được. Sẵn củi để bên, Gầy ném con chim; con chim bay vù đi thả con cá rơi lại xuống sông.
Sáng hôm sau, Gày lại cầm cần ra chỗ cũ ngồi câu cá, nhưng vừa đến đã thấy ai bày sẵn dưới gốc cây một con cá nướng to bằng bắp chân và một rá cơm trắng. Mùi cá tươi, cơm nóng thơm nức mũi, tuy chẳng biết là của ai, nhưng từ bé đến giờ chưa bữa nào được ăn ngon như thế, nên Gầy quên câu, ngồi sà xuống ăn một mạch hết con cá nướng và rá cơm. Ăn xong, Gày vốc nước lên uống thì nghe tiếng người giữa sông nói lên:
– Người đã ăn hết cơm hết cá, vậy là ta đã trả được ơn…
Gầy ngơ ngác nhìn ra thì thấy một việc kì lạ – một vật nửa trên là người, nửa dưới là cá nhô lên khỏi mặt nước giữa sông và nói:
– Ta là Thuỷ thần. Hôm qua con ta đi chơi trông thấy ngọn lửa chiếu xuống, nó nhảy lên xem thì bị loài chim dữ bắt được. Nhờ có ngươi đánh con chim dữ ấy, con ta mới thoát chết. Nay ta đền ơn… người cứ lên khỏi đây sẽ biết.
Gầy lóp ngóp chạy lên bờ, đầu chạm phải gốc sung, gốc sung vẹo sang một bên. Một sức mạnh kì lạ đã làm cho Gầy khoẻ lên vạn lần. Gày béo lên, thịt căng ra, mắt sáng, tay chân cứng bóp không lún, tóc dày và cứng như rễ tre. Gầy chạy một mạch về nhà. Vui mừng qua, Gày nhảy múa reo hò, rồi vớ lấy cái rìu của cha chém đông, chém tây, chém tả, chém hữu. Chiếc rìu nặng thế mà Gày cầm nhẹ như chiếc đũa bếp. Cái rìu của cha đối với Gày bây giờ bé nhỏ quá rồi. Nên Gày phải rèn một cái lưỡi rìu to bằng bốn bàn tay xoè thì mới vừa tay. Thế rồi, hàng ngày Gầy vác rìu vào rừng đẵn gỗ để nuôi cha mẹ.
Anh Chàng Nghèo Khổ

Năm ấy nhà vua xây dựng nhiều cung điện. Vua thuê rất nhiều thợ rừng đi đốn gỗ. Gầy xin nhập bọn thợ. Với sức khoẻ và lưỡi rìu to ấy, mỗi ngày Gày đẵn không biết là bao nhiêu gỗ lim, gỗ trác, gỗ mun, cây nào cũng to như cái nong, cái nia. Nhưng thấy Gầy ít tuổi, bọn thợ rừng bắt nạt, chúng ngồi chơi, hoặc chui vào bóng râm ngủ một ngày, rồi lấy gỗ của Gầy bán được đem chia nhau, chỉ cho Gầy một phần ít. Nên Gầy đẵn gỗ giỏi hơn cha gấp mười lần mà vẫn không đủ nuôi cha mẹ.
Thuê đẵn gỗ xong, vua dựng đền. Ngôi đền toàn gỗ quý, cột cái to bằng cái nong, cột con bằng cái nia, xà ngang xà dọc dài hàng chục sải tay, to đến vài người ôm không xuể. Dựng cột dựng kèo xong, còn cây đòn dông to hơn cái bánh xe trâu, được ghép lại bằng năm cây gỗ lim, dài đến hơn hai mươi sải tay, nên tất cả phường thợ, cả quân lính trong triều ra giúp sức vẫn không sao đặt nổi lên ngàm cái vì kèo. Phường thợ lại cho người đến cầu khẩn Gầy. Gầy đến xin vua cho ăn một bữa cơm. Vua ra lệnh nấu một thùng gạo tẻ, một vạc canh và một con dê luộc. Ăn xong, Gầy vác hẳn một đầu cây đòn dông đặt lên vì kéo. Đặt xong một bên, Gầy đến xốc bên kia lên vai, bước theo các bậc đá đặt nốt lên. Cây đòn dông to, dài hai mươi sải, cả phường lính hì hục cả tháng không đặt lên được, còn Gầy chỉ làm chưa nhai dập miếng trầu đã xong. Vua thưởng cho Gầy ba xe lúa, bảy vò mắm và chín con dê. Gầy đem tất cả những thứ ấy về nuôi cha mẹ.
Vua có một cô công chúa mặt đẹp như tranh, da trắng như ngà. Nhiều hoàng tử, vua chúa các nước đều đến hỏi làm vợ. Trước bao nhiêu người quyền cao chức trọng, giàu có như nhau, vua chưa biết nên gả cho ai, cô công chúa cũng chưa biết chọn ai. Nhưng các vua, các hoàng tử kia thì sợ mất phần, nên cũng đem quân đến đánh, cướp cô công chúa. Đất nước ngập khói ngập lửa, đâu đâu cũng có giặc. Giặc Đông, giặc Tây, giặc hô hét ở phía Nam, giặc tung hoành ở phía Bắc. Nhà vua cuống cuồng, quan văn quan võ đều run sợ, ai cũng mang vợ con đi trốn chứ chẳng ai dám ra chống giặc. Gầy liền vác rìu lên rừng đẵn một cây gỗ lim to bằng cái nia, dài chín sải, vác đi đánh giặc. Chân của Gầy bây giờ khoẻ mạnh như chân voi, đi đến đâu giặc chạy tan tác đến đó. Gầy đi từ Nam ra Bắc, vác gậy lao thẳng vào giữa quân giặc mà quật. Cây gỗ của Gầy quật xuống một nhát, quân giặc chết có đến nghìn người. Xác giặc chết như trâu, đứa chưa chết thì lạy lục xin tha, đứa ở xa thì đều cắm đầu cắm cổ chạy. Gầy đánh tan được giặc ở phía Nam, phía Bắc, thì lũ giặc phía Đông phía Tây đã rùng mình. Sợ sức khỏe kì lạ của Gầy, chúng dẫn nhau chạy hết về nước.
Gầy có công lớn, được vua rước về gả công chúa, phong cho làm tướng. Bọn vua và bọn công tử các nước nghe con anh thợ rừng cưới được công chúa thì tức đến vỡ mặt, nhưng sợ oai ông tướng Gầy, chẳng ai dám bén mảng đến nửa. Từ đó, nhà người thợ rừng mới hết khổ.

Anh Chàng Nghèo Khổ

Anh Chàng Nghèo Khổ là một câu chuyện hay và đầy ý nghĩa với các em thiếu nhi. Đọc truyện Anh Chàng Nghèo Khổ các em sẽ hiểu được tình yêu thương của con người với động vật, truyện cũng chỉ ra một chiết lý rằng người tốt cuối cùng sẽ được hạnh phúc còn người xấu  sẽ phải gặp những điều không may. Hôm nay các bạn và các em nhỏ hãy cùng Thư Viện Sách Online chúng tôi đọc và tìm hiểu xem ý nghĩa của câu truyện này là như thế nào nhé.

Nội Dung Truyện Anh Chàng Nghèo Khổ

Ngày xưa có hai mẹ con nhà nọ nghèo rớt mồng tơi, anh chàng lang thang đi kiếm việc làm nhưng chả có ai cho thuê cả. Mãi sau, có một chủ thuyền buôn thấy anh khoẻ mạnh, lại biết bơi lội mới thuê anh về làm thuỷ thủ, hắn hứa cho anh cơm một ngày ba bữa và một năm bốn mươi quan tiền trả trước. Anh chàng tưởng không có nỗi mừng nào hơn thế nữa, vội cầm ba mươi quan về cho mẹ tiêu, còn mười quan thì mang theo định để dành may mặc.
 
Anh Chàng Nghèo Khổ

Thuyền cất hàng, vượt biển luôn năm ngày đến một thị trấn lớn. Trên bến người mua kẻ bán chen chúc như hội. Bọn thuỷ thủ bảo chàng:
– Ở đây buôn thứ gì cũng được. Cứ mua một ít đưa về quê nhà bán là tự khắc có lãi.
Anh chàng xưa nay không quen buôn nên cầm mười quan tiền trong tay, chưa biết nên mua thứ hàng gì. Bỗng chốc, anh thấy có một người mang ra bến một con chó bị trói toan vứt xuống sông. Lấy làm thương, anh vội ngăn lại và hỏi duyên cớ. Người ấy cho biết chó này là của chủ mình. Hôm nay chủ đi chợ mua thịt dọn tiệc, không rõ cất đặt thế nào để chó ăn vụng mất cả. Chủ tức giận trói chó đánh một trận thừa sống thiếu chết rồi sai đi bỏ sông. Nghe kể thế, anh chàng xin mua lại con chó. Người kia cười mà rằng:
Nó chỉ chuyên môn ăn vụng, anh mua về làm gì?
Chàng nghèo đáp:
– Thây kệ, cứ bán nó cho tôi đi!
Cuối cùng anh chàng xỉa ra ba quan mua lại con chó. Anh cởi trói cho nó rồi xích lại bên chỗ mình làm việc.
Anh Chàng Nghèo Khổ

Sau đó một chốc, anh lại trông thấy có một người đàn bà mang một con mèo toan vứt xuống sông. Anh chàng vội ngăn lại và hỏi duyên cớ. Khi biết tội trạng của mèo cũng chỉ là ăn vụng, anh nài nỉ để con vật lại cho mình. Thấy người đàn bà khuyên không nên mua thứ mèo xấu nết, anh không nghe và nói:
– Thây kệ! Chị cứ bán cho tôi đi!
Anh Chàng Nghèo Khổ

Thế là cuối cùng mèo cũng thoát chết. Và người chủ mới của nó sau khi xỉa ra ba quan để mua, đem buộc lại gần bên con chó. Ngồi một mình trên thuyền, thấy buồn, anh chàng bèn bỏ thuyền lên bộ đi dạo bờ sông. Bỗng chốc anh thấy có ba đứa trẻ chăn trâu bắt được một con rắn nước, toan dùng roi xử tội. Anh chàng vội chạy lại ngăn cản:
– Các em đừng đánh nó, nó là rắn nước, có làm hại ai đâu?
– “Mặc kệ chúng tôi” – bọn trẻ đáp, rồi lại tiếp: “Chúng tôi bắt được nó, chúng tôi đánh, ông cản làm gì?”
Thấy bọn chúng khăng khăng cố tình giết rắn, anh chàng lại dùng tiền để cứu con vật vô tội. Chúng đòi năm quan. Mãi sau anh mới bớt được một. Thế là tất cả số tiền mang theo lần lượt vơi đến hết. Mua được con rắn, anh vội thả xuống sông cho nó trở về xứ sở. Bọn thuỷ thủ khi nghe anh kể lại những việc mua bán của mình, thì đều cười ngất, cho là một người khờ dại ít có. Anh chỉ ngồi lặng yên, không nói gì cả.
Khi thuyền bắt đầu trở về vào khoảng nửa đêm, anh đang chèo bỗng thấy con rắn nước từ dưới sông bơi lên trao cho mình một viên ngọc mà nói:
– Cha tôi là Long Vương cảm ơn anh cứu mạng tôi, cho tôi đem biếu anh viên ngọc “băng xuyên” để mời anh xuống chơi. Mang ngọc vào mình, anh có thể đi được dưới nước cũng như đi trên bộ.
Anh chàng nghe nói vội vàng đi theo con rắn nước xuống thuỷ phủ. Quả nhiên anh được Long Vương tiếp đãi rất hậu, và biếu anh ngọc vàng châu báu rất nhiều. Sau đó, anh được người của Long Vương đưa về đến tận nhà.
Chủ thuyền thấy anh mất hút, tưởng anh đã rơi xuống nước, bèn đỗ thuyền lại trình xã sở tại. Nhưng khi mọi người về đến quê hương thì họ rất lấy làm ngạc nhiên vì anh thuỷ thủ trẻ đã về đến nhà ba ngày trước rồi.
Từ đó anh trở nên giầu có. Nhưng anh vẫn sống một cuộc đời bình thường với mẹ già. Con chó, con mèo được anh cứu vẫn theo anh không rời. Về sau, anh lấy vợ. Vợ anh là một cô gái rất đẹp. Nàng rất thích đeo nữ trang. Thấy viên ngọc “băng xuyên” chiếu sáng một góc tủ, nàng thích lắm, nên một hôm lấy trộm mang đến cho một người thợ kim hoàn, bảo đánh cho mình một chiếc nhẫn. Không ngờ, người thợ kim hoàn biết là ngọc quý ít có trong thế gian, bèn đi kiếm một viên khác tương tự như thế đánh tráo mà cướp lấy bảo vật.
Khi biết rõ chuyện mất cắp thì anh chàng thuỷ thủ trở nên buồn bã. Hàng ngày anh ra bờ sông, mong tìm lại con rắn nước nhưng chả làm sao gặp được. Chó và mèo thấy chủ không vui, một hôm nói với chủ xin đi tìm viên ngọc.
Anh Chàng Nghèo Khổ

Đường đi đến nhà người thợ kim hoàn phải qua một con sông rộng. Không có cách gì để vượt cả, hai con vật cứ loanh quanh ở trên bờ. Về sau chúng nó tìm được vào nhà một con rái cá và nhờ nó đưa giúp qua sông. Rái cá vui lòng gọi cho các bạn bè của nó đứng sát vào nhau, kết thành một cái bè cho chó và mèo ngồi lên lưng, chở qua sông yên lành.
Khi đến nhà người thợ kim hoàn, mèo bảo chó:
– Để tao trèo lên nóc nhà kêu lên mấy tiếng cho những con chó trong xóm xúm lại sủa. Thế là mày cứ đường hoàng theo cổng mà vào, không ai biết.
Quả nhiên, bầy chó của nhà người thợ kim hoàn nghe mấy tiếng mèo kêu vội xông ra đuổi. Mèo dẫn chúng đi thật xa nên chó ta lẻn vào nấp dưới cái hầm, vô sự.
Khi hai con vật gặp lại nhau, chúng tìm tòi khắp trong nhà. Tất cả của cải của lão kim hoàn đều bỏ trong cái rương xe, luôn luôn khoá kín, không dễ gì lọt vào được. Mèo bèn cố sức tìm, chụp bắt được một con chuột. Chuột van lạy xin tha mạng. Mèo bảo nó dẫn mình đến gặp chuột chúa đàn. Mèo nói rõ việc mình đến đây và nhờ hắn giúp mình lấy cho được viên ngọc, đổi lại mèo hứa sẽ không chạm đến gia tộc nhà hắn. Chuột chúa đàn vâng dạ rối rít.
– Để tôi bảo lũ con cháu, tôi tớ trong nhà khoét chiếc rương ra, tìm cho các ông.
Nhưng đến khi lọt vào được rương, lũ chuột tìm mãi vẫn không thấy ngọc. Chuột chúa đàn ra báo cho mèo biết, và nói:
– Trong rương này có một cái hộp bằng bạc. Có lẽ nó giấu trong đó; Cái hộp đó thì khó lòng mà gặm được.
– Vậy làm thế nào bây giờ? – mèo hỏi.
– Chỉ có cách là chúng tôi sẽ nhờ xóm giềng hợp sức cùng chúng tôi khoét rộng lỗ thủng làm sao đưa lọt cái hộp ấy ra đây cho các ông tìm.
– Thế thì làm gấp đi.
Chỉ trong một đêm, cả xóm nhà chuột đã lấy được cái hộp đưa cho mèo. Hai con vật tìm cách phá hộp ra, quả thấy viên ngọc của chủ. Chúng vô cùng mừng rỡ.
Sau khi ra khỏi nhà người thợ kim hoàn, chó tranh mèo mang ngọc. Nhưng đến lúc sắp sửa sang sông, vì mắng nhau với một con chó khác, nên chó đã lỡ làm cho ngọc văng xuống nước. Một con cá trông thấy ngọc vội bơi tới đớp và nuốt ngay.
Thấy chó để mất ngọc, mèo giận quá, mắng cho một trận thậm tệ. Chó biết lỗi, lặng thinh, cuối cùng mếu máo:
– Biết làm sao bây giờ?
Suy nghĩ một lát, mèo tìm được một kế bảo chó:
– Chúng ta sẽ tìm đến nhà thuyền chài ở vùng này xin ở với họ. Thế rồi chờ khi họ câu được con cá đã nuốt viên ngọc thì sẽ kiếm cách cướp lấy đem về.
Chó khen mưu kế hay, bèn cùng mèo tìm đến một gia đình ông chài đang đỗ thuyền lại ở bờ sông phơi lưới. Hai con vật tỏ ra rất khôn ngoan, hiền lành nên được cả nhà đối đãi tử tế.
Mấy hôm sau, ông chài đánh mẻ lưới được một con cá chày rất lớn, mổ ruột ra, thấy có viên ngọc. Chó và mèo khấp khởi mừng thầm. Trong khi cả nhà đang trao ngọc cho nhau để xem của lạ, thì mèo tiến lại cọ vào người chủ. Nhân khi chủ sơ ý, nó nhảy lên ngoạm lấy viên ngọc và lập tức cong đuôi nhảy lên bờ chạy mất. Thấy thế, chó cũng ba chân bốn cẳng chạy theo trước con mắt ngơ ngác của mấy bố con nhà ông chài.
Lần này mèo tranh chó mang ngọc. Mèo lên mặt, bảo chó:
– Lần trước ngậm bị rơi mất, lần này có cách rất hay là đội lên đầu. Sắp đến nhà rồi, chả sợ gì nữa.
Nó nói thế nào thì làm như thế.
Nào ngờ mới đi được một quãng đường, bấy giờ có một con quạ đang bay trên đầu mèo, thình lình sà xuống đớp lấy rồi bay lên đậu trên cành cao. Thấy ngọc lại mất, đến lượt chó mắng mèo rất dữ, rồi nói:
– Ngọc rơi xuống nước còn có thể lấy lại được, chứ bay lên trời thì đừng có hòng.
Mèo buồn rầu, nhưng ngẫm nghĩ một lát, nó lại bảo chó:
– Đúng rồi. Tao đã nghĩ ra được một kế.
Chó hỏi:
– Kế gì?
Mèo đáp:
– Giả chết bắt quạ.
Nói xong mèo chạy xuống bờ sông uống một bụng nước đầy căng. Đoạn trở về xua chó trốn đi một chỗ, còn mình thì tới gốc cây phơi bụng trắng hếu giả vờ chết. Quạ đang ngậm ngọc, đậu trên cây cao nhìn xuống thoáng thấy có bóng con vật chết, vội vàng bay xuống toan rỉa thịt. Nhưng khi quạ vừa xáp lại thì mèo đã nhảy xổ lên vồ lấy Quạ. Quạ van lạy xin trả lại viên ngọc cho mèo để được tha mạng. Mèo chỉ đợi có thế, ngoạm lấy viên ngọc ra đi.
Lần này, cả hai con đưa ngọc về đến nhà vẹn toàn. Anh chàng thuỷ thủ lấy lại được món tặng vật của Long Vương, hết sức vui mừng càng thêm quý mến hai con vật có tình có nghĩa.

Những Phương Pháp Giúp Trẻ Học Tiếng Anh Hiệu Qủa Nhất

Những Phương Pháp Giúp Trẻ Học Tiếng Anh Hiệu Qủa Nhất là những phương pháp và cách thức rất bổ ích giúp trẻ học tiếng Anh một cách tốt nhất và hiệu quả nhất giúp trẻ đạt được những khả năng nghe, đọc, viết và hiểu tiếng Anh một cách dễ dàng. Những Phương Pháp Giúp Trẻ Học Tiếng Anh Hiệu Qủa Nhất hướng dẫn một cách tỉ mỉ và đầy khoa học về cách giúp trẻ học tiếng Anh hiệu quả hôm nay các bạn hãy cùng Thư Viện Sách Online chúng tôi đọc và tìm hiểu Những Phương Pháp Giúp Trẻ Học Tiếng Anh Hiệu Qủa Nhất này nhé.

Những Phương Pháp Giúp Trẻ Học Tiếng Anh Hiệu Qủa Nhất.

1/ Học Qua Tô Tranh Màu

Tôi hay mua cho con những quyển tập tô màu, mỗi quyển là một chủ đề khác nhau như cho bé tô con vật, đồ chơi, hoa quả… Với cách thức này, tôi không chỉ kích thích khả năng nhận thức màu, phát huy khả năng tô vẽ của con, mà đặc biệt nâng cao vốn từ tiếng Anh của con, vì trong cuốn tập tô có chú thích các từ bằng cả tiếng Anh và tiếng Việt.
Mỗi trang tranh màu của con, tôi để bế tự tô theo màu cháu thích, con thích hình gì trước thì cứ để con tô, không nên bắt ép bé theo quan điểm cá nhân của mình. Trước khi bé chọn hình vẽ, tôi sẽ nói qua cho con tên gọi tiếng Việt của từng hình. Sau khi con tô xong, tôi sẽ hỏi lại “con vừa tô hình gì thế?”, khi bé nhớ được tên tiếng Việt, tôi sẽ nói luôn cho bé tên tiếng Anh của bức hình.
Một ngày tôi để cho bé tô khoảng 3 bức hình, sau mỗi bức hình đó, bé đều hào hứng khoe thành quả và trả lời ngọt lịm tên cả tiếng Anh và tiếng Việt tác phẩm của con.
Những Phương Pháp Giúp Trẻ Học Tiếng Anh Hiệu Qủa Nhất

2/ Học Qua Trò Chơi
Trẻ con luôn có tính tò mò và thích thú với những bí mật. Tôi hay tận dụng điều này để khơi gợi được cho con niềm đam mê đối với ngoại ngữ. Tôi hay dụ dỗ bé Bông bằng trò chơi tiếng Anh thông qua chiếc hộp bí ẩn. Trong đó tôi để những vật dụng quen thuộc với bé, cho bé sờ, chạm, cảm nhận mà không được nhìn và cố gắng nói ra đồ vật đó bằng tiếng Anh.
Mẹ hãy làm cô tiên hô biến chiếc hộp bí ẩn cho thật đa dạng và phong phú. Lúc thì có thể là ôtô, đồ chơi, thú bông, đồ dùng học tập, lúc cũng có thể là một quyển truyện tranh bằng tiếng Anh cuốn hút. Nếu món đồ chơi mà bé khó đoán, mẹ hãy tìm cách gợi ý một cách dễ hiểu.
Mỗi khi bé đoán đúng được một đồ vật trong hộp, tôi sẽ không ngần ngại mà thưởng cho con một thẻ bài siêu nhân, càng sưu tập được nhiều thẻ bài trong một tuần, con sẽ được bố mẹ dẫn đi chơi công viên, đi ăn hay đi xem một bộ phim mà con thích.
Những Phương Pháp Giúp Trẻ Học Tiếng Anh Hiệu Qủa Nhất

3/ Học Qua Thẻ Tranh

Ngay từ khi còn nhỏ, tôi đã dạy trẻ học Tiếng Anh bằng thẻ tranh và từ. Tôi sẽ chuẩn bị sẵn một số thẻ hình con vật, đồ chơi…bằng tiếng Anh có một mặt tranh và một mặt là từ.
Với những bức tranh hình con vật, tôi sẽ kết hợp miêu tả bằng hành động để con dễ nhận biết, sau khi con đoán, tôi sẽ lật tranh cho bé xem đáp án. Sau khi dạy con hết 3-5 tranh, tôi lật từng tranh và đọc rồi yêu cầu con đọc lại. Mối lần, tôi cho con đọc 1-2 lần trong vòng 5 phút.
Ngoài ra, để kiểm tra khả năng nhận thức và trí nhớ của con, tôi chuẩn bị 3-5 tranh đã dạy con và đặt cách chỗ con khoảng 1-2m. Sau đó, tôi sẽ đọc tên bức tranh mà để xem con có nhặt đúng bức tranh đó không, nếu bé nhặt đúng sẽ được thưởng.
Những Phương Pháp Giúp Trẻ Học Tiếng Anh Hiệu Qủa Nhất

4/ Học Qua Bài Hát

Học tiếng anh quá các bài hát, ý tưởng tuy cũ nhưng chưa bao giờ là lỗi thời. Bông nhà tôi giờ có thể hát say sưa, nhuần nhuyễn một bài hát tiếng Anh mà bé yêu mến dù bé chưa hiểu hoàn toàn ca từ của bài hát.
Những bài hát tiếng Anh hay có trong những bộ phim hoạt hình hấp dẫn hoặc các chương trình ca nhạc thiếu nhi, là những món ăn tinh thần không thể thiếu của trẻ nhỏ. Tôi hát cùng con, tham gia cùng con và đương nhiên, tôi cũng không ngại kể cho con nghe ý nghĩa ca từ.
Con không nhất thiết phải hiểu hết toàn bộ bài hát nói gì. Quan trọng nhất ở đây bé có niềm hứng thú với tiếng Anh và không cảm thấy bị gò bó hay ép buộc phải học nhiều. Thỉnh thoảng, tôi còn cố hát sai lời để trêu bé, để con hứng chí sửa sai cho mẹ và càng nhớ hơn nhiều từ của bài hát.
Những Phương Pháp Giúp Trẻ Học Tiếng Anh Hiệu Qủa Nhất

5/ Học Qua Truyện Tranh

Mỗi tối trước khi đi ngủ, tôi thường dành chút thời gian đọc truyện cho con nghe. Tôi hay mua những cuốn có kèm hình minh họa và có lời thoại cả bằng tiếng Anh và tiếng Việt.
Truyện tranh có những bức vẽ đẹp nên gây sự hứng thú cho bé. Với mỗi hình minh họa trong truyện, tôi sẽ hỏi lại bé xem đây là con gì, đồ gì… mỗi lần như vậy tôi có thể kiểm tra khả năng nhớ từ của con.
Những Phương Pháp Giúp Trẻ Học Tiếng Anh Hiệu Qủa Nhất


Mỗi một bậc làm cha mẹ lại có những cách khác nhau để giúp con mình phát triển một cách toàn diện. Các mẹ nên nhớ dạy trẻ học tiếng anh không nên ép buộc con, hãy cố gắng tạo hứng thú để phát huy khả năng  ngôn ngữ của trẻ.
Thư Viện Sách Online chúc các bậc cha mẹ học được những phương pháp dậy trẻ học tiếng Anh hiệu quả nhất.

Thứ Ba, 1 tháng 11, 2016

Truyện Cổ Tích Tấm Cám

Truyện Cổ Tích Tấm Cám là một câu chuyện hay và ý nghĩa về luật nhân quả ở đời người tốt sẽ gặp may mắn còn người xấu sẽ bị trừng phạt. Đọc Truyện Cổ Tích Tấm Cám chúng ta sẽ hiểu rõ hơn vì sao truyện lại đi vào tâm hồn của biết bao nhiêu trẻ thơ, hầu như trẻ em nào ở Việt Nam cũng biết đến câu Truyện Cổ Tích Tấm Cám hay và đầy ý nghĩa này. 
Truyện Cổ Tích Tấm Cám giúp chúng ta có thể nhìn thổng thể về bức tranh thời phong kiến ngày trước và rút ra bày học ý nghĩa trong cuộc sống là ở đời phải biết thương yêu và đùm bọc lẫn nhau để vượt qua khó khắn chứ không được ghen ghét đố kỵ rồi hãm hại nhau. Truyện Cổ Tích Tấm Cám là một trong những câu truyện tiêu biểu mà chúng ta không nên bỏ qua, vậy các bạn hãy cùng Thư Viện Sách Online tìm hiểu và đọc Truyện Cổ Tích Tấm Cám nhé.

Truyện Cổ Tích Tấm Cám


Nội Dung Truyện Cổ Tích Tấm Cám

Ngày xửa ngày xưa, Tấm Cám là hai chị em cùng cha khác mẹ. Khi người cha qua đời Tấm sống với dì ghẻ. Bà là mụ dì ghẻ đọc ác bắt Tấm làm như người ở. Còn Cám thì ăn chơi không biết làm gì.
Một hôm, bà sai Tấm và Cám ra đồng mò cua bắt tép. Bà dặn:
– Nếu đứa nào đem giỏ đầy về ta sẽ có thưởng.
Tấm chăm chỉ nên bắt được nhiều hơn Cám. Cô Cám lười biếng mải chơi nên không bắt được con nào. Trên đường đi qua cái ao Cám liền nói với Tấm:
– Chị Tấm ơi chị Tấm. Đầu bị lấm chị tắm ao sâu kẻo về mẹ mắng.
Tấm tin ngay lời cô em bỏ giỏ trên bờ và xuống ao gội đầu. Khi lên đến bờ Cám đã trút hết vào giỏ bỏ về. Tấm ngồi khóc nức nở. Bụt hiện lên hỏi:
– Làm sao con khóc?
Tấm kể truyện tấm cám cho bụt nghe. Bụt nói:
– Nín đi, trong giỏ còn một con cá bống con mang về thả xuống giếng nuôi, mỗi bữa dành ra một ít cơm cho cá ăn. Mỗi lần cho ăn nhớ gọi:
– Bống bống bang bang, bống ăn cơm vàng cơm bạc nhà ta chớ ăn cơm hẩm cháo hoa nhà người.
Nói xong bụt biến mất. Tấm nghe theo bụt ngày ngày đều cho cá ăn. Bống lớn nhanh như thổi. Thấy Tấm co hành động lạ nên mẹ con Cám sinh nghi. Sáng hôm sau bà dì ghẻ sai tấm đi chăn trâu và dặn dò:
– Đi chăn trâu thì chăn đồng xa chớ chăn đồng nhà làng bắt mất trâu.
Tấm nghe lời dắt trâu đi đồng xa chăn mà không hề biết âm mưu của hai mẹ con Cám. Thấy Tấm không có nhà hai mẹ con cám ra giếng gọi y nguyên như Tấm gọi bắt bống lên giết hại.. Tấm ngồi khóc nức nở. Bụt lại hiện lên hỏi:

Truyện Cổ Tích Tấm Cám

– Tại sao con khóc?
Tấm kể lại câu chuyện cho bụt nghe, bụt liền nói:
– Con hãy về lấy xương của Bống chia làm 4 lọ chôn dưới 4 chân giường. Để làm gì sau này con sẽ hiểu. Nghe lời bụt dặn Tấm về nhà tìm xương nhưng mãi không thấy. Có một con gà bỗng kêu:
– Cục ta cục tác cho ta nắm thóc ta bới xương cho
Tấm liền chạy vào lấy một nắm thóc cho gà. Gà chạy ngay vào đống tro trong bếp bới ra toàn bộ xương. Tấm lượm sạch số xương đó và làm 4 hũ chôn xuống 4 chân giường.
Một thời gian sau nhà vua mở hội cho phép dân chúng được thoải mái đến vui chơi. Ai cũng nô nức đi, cả Tấm Cám cũng muốn đi chơi nhưng mụ dì ghẻ lại âm mưu chỉ cho Cám đi:
– Con hãy nhặt hết chỗ gạo với chỗ thóc này ra. Xong thì con đi đâu cũng được nhưng ta về chưa xong là bị đánh đòn.
Nói xong hai mẹ con nhà Cám đi chơi để lại Tấm ở nhà một mình nhặt thóc. Tấm nhặt mãi không xong bèn ngồi ôm mặt khóc. Bụt lại hiện lên hỏi:
– Tại sao con khóc?
Tấm nói:
– Thưa. Dì ghẻ bắt con nhặt thóc mới đi chơi nhưng con sợ nhặt xong hội tan mất.
Bụt bèn nói:
Con hãy mang số thóc này ra giữa sân nhà ta sẽ cho chim xuống nhặt giúp con.
Tấm lo lắng nói:
– Nhưng ngộ nhỡ chim ăn hết thóc của con dì về sẽ đánh đòn con.
Bụt đáp con hãy nói:
 Rặt rặt xuông nhặt cho tao
In mất hạt nào thì tao đánh chết
Tấm vừa hết câu, lập tức có một đàn chim sẻ sà xuống nhặt giúp Tấm. Chẳng mấy chốc Tấm công việc đã hoàn thành. Đến lúc có thể đi chơi hội được rồi thì Tấm bỗng dưng lại ngồi khóc. Bụt hiện lên hỏi:
– Vì sao con khóc?
Tấm trút nỗi lòng:
–Dạ, quần áo của con rách rưới thế này làm sao đi chơi hội đây.
Bụt nói ngay:
– Giờ con hãy vào đào 4 chiếc lọ mà con đã chôn. Con sẽ có đủ quần áo đi dự hội.
Tấm liền vâng lời bụt vào đào ngay 4 hũ. Thật ngạc nhiên hũ thứ nhất có áo mớ ba, áo xống lụa và một yếm lụa điều bà một khăn nhiễu đào. Hũ thứ hai là một đôi giày thêu chi tiết rất đẹp. Hũ thứ ba là một con ngựa, hũ cuối cùng là bộ yên cương xinh đẹp.
Tấm vui mừng liền thay ngay quần áo tới kinh thành. Chẳng may trên đường bị rơi mất một chiếc giày không kịp nhặt. Nàng gói lại một chiếc và chen vào biển người.
Sự tích tấm cám càng diễn biến hay khi nhà vua nhặt được chiếc giày của Tấm.
Đoàn nhà vua đi trên đường, hai con voi thấy chiếc giày của Tấm đánh rơi bèn rống lên không chịu đi. Nhà vua sai lính nhặt chiếc giày và ngắm nghía cho rằng đây là chiếc giày đẹp và người đi vừa nó chắc cũng phải có nhan sắc tuyệt trần.
Nhà vua đều ban lệnh cho tất cả mọi người thử giày. Ai ướm thử vừa người đó sẽ được nhà vua lấy làm vợ. Đám hội ngày càng thêm náo nhiệt khi tất cả mọi người ai cũng muốn thử giày. Chiếc giày qúa nhỏ không vừa chân ai trong đó có cả hai mẹ con Cám.
Khi bước ra khỏi lầu Cám nhìn thấy Tấm và mạch mẹ:
– Mẹ! Tấm cũng đi thử giày kìa.
Dì ghẻ thấy thế liền bĩu môi:
– Chuông khánh còn chẳng ăn ai nữa là mảnh chĩnh mảnh trai bờ rào.
Mọi người bất ngờ khi Tấm đặt chân lên chiếc giày vừa in. Tấm lấy chiếc còn lại ra hai chiếc giống nhau như đúc. Quân lính hò reo và ngay lập tức cho đoàn tỳ nữ rước nàng vào cung. Hai mẹ con Cám thấy thế vô cùng ghen tỵ.
Đến ngày giỗ cha mẹ con Cám lập mưu giết Tấm. Mụ gì ghẻ sai Tấm trèo lên hái cau để cúng cha. Ở dưới mụ cầm dao chặt gốc. Tấm nói vọng xuống:
– Dì làm gì làm gốc cây rung thế?
Mụ đáp:
– Gì đuổi kiên kẻo nó đốt con.
Cây đổ Tấm ngã xuống ai chết. Mụ lấy quần áo mạc cho Cám rồi đưa vào cung. Mụ nói với vua:
– Con bé hiếu thảo nhưng chẳng may ngã xuống ao chết. Trước lúc lâm trung con bé nói đưa em Cám vào để phục vụ nhà vua thay chị.
Nhà vua vô cùng đau sót nhưng cũng đành phải làm theo tâm nguyện của người đã khuất. Tấm chết hóa thành chim Vàng Anh bay vào hoàng cung. Cám đang giặt đồ con chim cất tiếng hót:
– Giặt áo chồng tao thì giặt cho sạch. Phơi áo chồng tao phơi lao phơi sào chớ phơi bờ rào rách áo chồng tao.
Cám tái mặt mỗi khi nghe tiếng vàng anh hót. Vua thấy quyến luyến bèn bảo:
– Vàng ảnh vàng anh có phải vợ anh chui vào tay áo.
Chim Vàng anh bèn sà xuống đậu trên tay chui vào tay áo. Thấy thế Cám liền ganh ghét về hỏi ý kiến mẹ. Dì ghẻ bày cách giết chim.
Cám nghe theo mẹ nhân lúc vua đi vắng một thịt chim và chôn lông ở góc vườn. Lông vàng anh hòa thành hai cây đào. Vua lại rất quý đào, ngày ngày ra nằm mặc võng.
Cám lại chạy về mach mẹ. Bà dì ghẻ bảo Cám chặt cây làm khung cửi hàng ngày dệt áo cho bệ hạ.
Nhưng khung cửi ngày nào cũng kêu:
Lấy tranh chồng chị
Chị khoét mắt ra.
Cám lại sợ hãi về nhà mách mẹ. Mẹ cám bày cách đốt khung cửi vứt tro đi thật xa. Về cung Cám làm theo lời mẹ dặn đem tro đổ ở lề đường cách xa hoàng cung. Chính chỗ đó mọc lên một cây thị tươi tốt, cành lá xum xuê. Một hôm bà cụ đi ngang qua ngồi nghỉ thấy thị thơm bà nói:
  • Thị ơi thị rụng bị bà bà để bà ngửi chứ bà không ăn.
Bà lão vừa nói xong thị rụng trúng bị bà. Bà đem về ngửi, ngắm nghía. Hàng ngày ba đi làm về thấy ở nhà dọn sẵn cơm nước, nhà cửa sạch sẽ bèn lấy làm lạ. Một hôm bà rình thì thấy trong nhà xuất hiện một cô Tấm vô cùng xinh đẹp. Từ đó hai bà cháu ở với nhau.
Thời gian sau đó nưa đi tuần qua thấy ai têm trầu giống vợ mình nên đã xem thử. Nhận ra ngày là Tấm vua rất vui mừng và đón vợ về hoàng cung. Tấm cám gặp lại nhau sau một thời gian ấy, cảm thấy Tấm xinh hơn, da trắng nên hỏi:
– Chị Tấm ơi, chị làm gì mà da chị trắng thế ?
Tấm trả lời:
– Chị tắm bằng nước sôi đó em.
Cám dùng nước sôi tắm thật là chết. Bà mẹ dì ghẻ nghe tin con gái mình chết cũng vì đau buồn quá mà qua đời. Tấm và nhà vua sống hạnh phúc bên nhau. Đọc truyện cổ tích tấm cám giúp bạn thấy được sự độc ác của mụ dì ghẻ và xót thương cho số phận nàng Tấm. Cuối cùng nàng cũng tìm được bến bờ hạnh phúc.





Truyện Cổ Tích - Sự Tích Trầu Cau

Truyện Cổ Tích - Sự Tích Trầu Cau là một câu chuyện hay và đày ý nghĩa dành cho các em thiếu nhi, đọc truyện các em sẽ cảm thấy được tình anh em, tình yêu thương nhau trong gia đình và làm cho chúng ta trở nên yêu thương nhau hơn. Đọc truyện các em sẽ biết được nguồn gốc của cây trầu và cây cau và càng hiểu hơn được vì sao trầu với cau hay đi cùng với nhau. Truyện Cổ Tích - Sự Tích Trầu Cau là một trong những câu truyện cực kỳ cảm động mà các em không nên bỏ lỡ, truyện là một trong những mảnh ghép ý nghĩa nhất tạo nên kho tàng truyện cổ tích Việt Nam. Vậy hum nay các em hãy cùng Thư Viện Sách Online đọc Truyện Cổ Tích - Sự Tích Trầu Cau nhé

Truyện Cổ Tích - Sự Tích Trầu Cau

Nội Dung Truyện Cổ Tích - Sự Tích Trầu Cau

Ngày xửa ngày xưa có hai anh em là Tân và Lang giống nhau như hai giọt nước cả về tính cách và giọng nói. Ngay chính người gia dình cũng khó nhận ra. Cả hai anh em đều rất kính trên nhường dưới, lễ độ và được dân làng khen là họ Cao có hai đứa con ngoan.
Sở dĩ Tân và Lang mang họ cao vì trước đây người cha của họ cao lớn nhất làng và có công với triều Vua Hùng nên vua đặt tên cho ông là Cao. Kể từ đó dòng họ ông lấy tên họ là Cao để tạ ân đức vua ban.
Năm 17 tuổi, cha mẹ của Tân và Lang bị ốm nặng và qua đời. Hai anh em nương tựa vào nhau gắn bó không rời. Trước khi chết người cha đã nhờ thầy đồ họ Lưu dạy dỗ kiến thức cho Tân. Nhưng khi đi học Cao Lang cũng muốn đi theo, thấy tình cảm hai anh em lấy làm cảm động thầy Lưu đã dạy cả hai Cao Tân và cao Lang.
Hai anh em ngoan ngoãn học hành tiến bộ khiến thầy Lau quý như con ruột. Lúc bấy giờ nhà thầy đồ Lưu cũng có một cô con gái tầm sáu mười bảy tuổi xinh đẹp không ai sánh bằng. Nàng cực kỳ đảm đang, quán xuyến tất cả mọi việc trong gia đình vì mẹ mất sớm.
Hai anh em Tân và Lang thường xuyên gặp mặt nàng. Thấy hai anh em hiền lành học giới nên nàng cũng đem lòng yêu mến. Nhưng nàng không phân biệt được đâu là anh và đâu là em. Nàng nghĩ ra một cách. Nàng bưng một bát cháo và một đôi đũa mời hai anh em và đứng từ ngoài nhìn vào.
Thấy bát cháo người anh nói: “Em ăn trước đi cho đỡ đói lát anh ăn”. Người em cũng nói “anh ăn trước đi”. Nàng liền biết cách phân biệt hai người họ.

Kể từ lúc đó nàng đem lòng yêu Cao Tân, hai người thường xuyên tâm sự. Một thời gian sau lễ thành hôn được cử hành. Nàng và Cao Tân đã trở thành vợ chồng nhưng Cao Lang không muốn rời xa nên vẫn sống với anh. Mặc dù có lúc tủi thân khi mình không còn được anh quan tâm như trước. Hai người họ không thi cử mà ở nhà làm ruộng.
Cao Lang nhìn thấy cảnh quấn quýt của hai vợ chống anh bèn nghĩ:
– Anh ấy có vợ chăm sóc nên quên ta rồi. Ta giờ đâu phải em ruột của anh ấy nữa.
Cao Lang ngày càng có tâm trạng buồn bực và chán. Nhiều lúc anh không chịu được thái độ lạnh nhạt của anh muốn bỏ đi thật xa.
Một hôm, Cao Lang mệt nên về sớm hơn so với anh trai. Chị vợ nhìn thấy tưởng chồng mình ôm chầm lấy. Cao Lang thốt lên:
– Ơ, em không phải….không phải…..
Lúc đó cả hai đều biết là nhầm và xấu hổ. Đúng lúc Cao Tân về nhìn thấy anh nói:
– Anh mới là chồng em, sao em có thể nhầm lẫn?
Cao Lang lúc đó cảm thấy ân hận liền nói:
– Không có chuyện gì chị ấy nhầm lẫn chút thôi mà. Vì hai ta quá giống nhau.
Chị vợ xấu hổ bỏ vào không nói lời nào. Từ đó hai anh em họ trở nên xa cách nhau. Cao Lang rất buồn bèn nghĩ:
Anh ấy không tin tưởng ta, ta nên đi để chứng minh sự trong sạch và giữ cho gia đình học hạnh phúc, tình anh em được trọn vẹn.
Nghĩ rồi Cao Lang bèn bỏ đi trong đêm vắng. Lòng Cao Lang nặng trĩu không biết đến bao giờ mới được gặp lại. Anh cứ đi theo đường mòn. Đi mãi mấy ngày mà không biết dừng chân ở đâu. Tới một bờ suối anh than thở.
– Sông rộng thế này sao mình có thể qua.
Không gian hoang vắng không có lấy một bóng người anh ngồi khóc than tình anh em gắn bó nay chẳng còn gì. Anh khóc mãi đến nỗi chim kiếm ăn khuya vẫn còn nghe thấy. Khóc hết nước mắt anh hóa thành tảng đá cạnh bờ sông.
Cao Tân sau khi tỉnh dậy biết em bỏ đi liền tự trách mình:
– Ta đã trách nhầm em khiến em phải bỏ đi. Ta phải đi tìm lại em ta
Cao Tân dặn vợ ở nhà để mình đi tìm em. Sau mấy ngày tìm kiếm anh cũng đến được khúc song nơi Cao Lang ngồi khóc. Chàng nhìn tảng đá giống y hình Cao Lang:
– Ô! Sao tảng đá này giống Cao Lang thế kia.
Biết là Cao Lang chết hóa đá anh bật khóc:
– Trời ơi, Đúng em trai mình rồi, hãy tha thứ cho anh.
Cao Tân cứ khóc mãi, khóc cho tới khi nước chảy cuốn dưới bờ. Tân chết hóa thành một loài cây lạ mọc thẳng đúng ngay bên cạnh tảng đá.
Còn về phần vợ Tân, mỏi mòn chờ chồng mà không thấy đâu nàng hối hận về sự nhầm lẫn khiến hai anh em bị chia cắt tình cảm nên nàng cũng gói ghém đồ lên đường đi tìm hai anh em. Nàng đi mãi nhưng bóng dáng chồng vẫn mịt mờ, Mặc dù đôi chân rất mỏi nhưng nàng không nản chí. Nàng vẫn tiếp tục đi mãi cuối cùng cũng đến bờ sông. Nàng không thấy một bóng người, thực sự hoang vắng, dòng sông nước chảy xiết. Nàng chỉ thấy một cái cây, quá mệt mỏi nàng từa vào đó nghỉ ngơi. Nhưng lạ thay nàng cảm thấy hơi ấm của chòng và mọi kỷ niệm bỗng hiện lên trong tâm trí.
Nàng quyết ở lại bờ sông để chờ chồng nhưng bao nhiêu tình cảm dồn nén khiến nàng bật khóc cho đến khi kiệt sức và chết bên chồng. Ông trời cảm động cho nàng hóa thành cây leo cuốn quanh thân cây lạ kia. Từ đó sự tích trầu cau ra đời.
Truyện Cổ Tích - Sự Tích Trầu Cau

Thấy nhà họ Cao hoang vắng dân làng bủa đi tìm nhưng họ không tìm thấy. Sau cùng dân làng cũng thấy học đã chết cạnh dòng sông. Tiếc cho ba số phận dân làng xây cho họ cái miếu đặt tên: anh em hòa thuận vợ chồng tiết nghĩa.
Dù trời có hạn hán hai cây vẫn rất xanh tốt. Mọi người đều có đó là điều lạ thường. Trong một lần đi vi hành vua qua miếu ngạc nhiên khi thấy hiện tượng lạ liền hỏi:
– Miếu này thờ vị thần nào? Phía trước lại có hai loài cây kỳ lạ tỏa bóng mát che cho tảng đá hình người. Quả thật lạ! Ta chưa bao giờ thấy.
Quan quân đều không biết liền tìm đến cụ già trong làng. Sau khi nghe câu chuyện sự tích trầu cau của anh em họ Cao vua rất cảm động sai quân hái quả của cây xuống nếm thử. Quân lính ăn rồi nói với nhà vua:
-Quả ăn một mình có vị chát ăn cùng lá thân cây leo có vị ngọt, thơm cay.
Có người hét lên:
– Máu!
Mọi người đều ngạc nhiên nhìn xuống. Vua sai quan lấy cả 3 thứ ăn với nhau thấy người nóng hừng hực, sắc môi đỏ tươi, mặt hồng hào nước nhổ ra có màu đỏ như máu. Vua bèn nói:
– Đúng là họ thật rồi. Tình cảm 3 anh em họ thật nồng nàn.
Kể từ đó nhà mua đặt tên cho loài cây thẳng đứng là cau, cây quấn quanh gọi là trầu, còn tảng đó gọi là vôi. Vua còn quy định trong lễ thành hôn của mọi gia đình đều phải có 3 vật này gọi là truyện trầu cau để giúp tình cảm gia đình thêm ấm áp, hạnh phúc cũng là tưởng nhớ đến tình cảm của gia đình Cao Tân và Cao Lang. Đến nay tục lệ này vẫn được lưu truyền. Từ đó ông bà thường đọc truyện cổ tích sự tích trầu cau để nói về nguồn gốc ra đời của cây trầu và quả cau.